Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 18 tháng 11 năm 2017

 Suy niệm - Chia sẻ: Lời Chúa - Các bài khác
(12/09/2017 18:59 PM)
Chia sẻ tin:
DUNG NGƯỜI ĐƯỢC BÁO

https://lh3.googleusercontent.com/JSYFQ0QRAYyWofIcAYLK39xh2kMFQI3zrWJazvCREgshPcUbyxY4feWAh6_Kesy-vKWzceGDudVrDwMLwR94Gml-dDYX-yTaibqDY3ISCCGH195QRrxAHgje09cK0vBxHUOrQJKYpojUrqjsmy-tLaJUTZ2p-VzdSiuIwyOeyV5suhGLbaAzFfUxyz0ss3KBggPMD3ViNgTpOUBu2d_TctHcBXAxgUodVhd1KdVY1XRZXjaVoHbT2V28ioUD8uHTbzghG0_j3CL73xYM89jd-MfYyly9BmUugZ7rsmHdyAv08zkM2CfOExi3Ax53NylVAlPi84nsVbIfKSYIkmkxIEBFryQQT1TXD3cxryOYtTlEMEhwmhT9Wo53mOFZdy8yMudZUODXn7njc_EreyjcB-wJipZn8ZBYCR_hrdIjqhT-9h3T9NwttTZFKo_7WxMpQVeVqgD4g9-7mTP9EG9w5ULNXna5CRNRZey7doUo53NlCxRiBKo4QxTRFBULHCOg-IbVAH90oMSszVmG8J-yDbAZuoXtDyBH9ztBFv8QLqyKaYTmMNNrd2NZ6q5jNen8WJu7wWzTvKltxGDQcS_KG69A5LUoLLdSXLv6f5oIwFwEZiOukeYelQ=w894-h628-no
 
Bài Tin mừng hôm nay trình thuật dụ ngôn  “Tên mắc nợ không biết thương xót”: Dụ ngôn nói đến một tên đầy tớ mắc nợ nhà vua mười ngàn yến vàng, vì không trả được nợ nên nhà vua ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ. Y bái lạy kêu van thì nhà vua chạnh lòng thương tha luôn món nợ. Được tha nợ, nhưng tên đầy tớ không tha cho một người bạn mắc nợ y một trăm quan tiền, mặc dù ngưới bạn năn nỉ hết lời. Y tống giam người bạn vào ngục. Nghe tin ấy nhà vua liền trao y cho lính hành hạ cho đến ngày y trả hết nợ cho ông. Suy niệm bài Tin Mừng, bỗng liên tưởng đến câu chuyện “Dung người được báo” (tha thứ người sẽ được báo đáp) của Đào Ngột (truyện “Sở Sử” – Sử nước Sở – trong “Cổ Học Tinh Hoa”, quyển thượng). Truyện kể rằng: 

Vua Trang Vương nước Sở cho các quan uống rượu. Trời đã tối, đang lúc rượu say, đèn nến bỗng bị gió thổi tắt cả. Trong lúc ấy, có một viên quan thừa cơ kéo áo cung nữ. Người cung nữ nắm lấy, giật đứt giải mũ, rồi tâu với vua rằng: - Có kẻ kéo áo ghẹo thiếp. Thiếp giật được giải mũ. Xin cho thắp đèn ngay để khám xem ai đứt giải mũ thì chính là kẻ ghẹo thiếp... Vua gạt đi nói: Thôi! Không làm gì! Cho người ta uống rượu, để người ta say, quên cả lễ phép, lại nỡ nào vì câu chuyện đàn bà mà làm sỉ nhục người ta! Rồi lập tức ra lệnh rằng: Ai uống rượu với quả nhân (1) hôm nay mà không say đến dứt đứt giải mũ là chưa được vui. Các quan theo lệnh, đều dứt giải rmũ cả. Nên suốt tiệc hôm ấy được vui vầy ổn thoả.

Hai năm sau, nước Sở đánh nhau với nước Tấn. Đánh luôn năm trận mà trận nào cũng thấy một viên quan võ liều sống, liều chết xông ra trước mà đánh rất hăng, làm cho quân Tấn phải lùi. Vì thế mà quân Sở thắng trận. Trang Vương lấy làm lạ cho đòi viên quan ấy hỏi: “Quả nhân đãi nhà ngươi cũng như mọi người khác, cớ sao nhà ngươi lại hết lòng giúp quả nhân khác người như vậy?” Viên quan thưa rằng: “Thần rắp tâm muốn đem tính mệnh để hiến nhà vua đã lâu. Mãi đến bây giờ mới gặp dịp báo đền nghĩa xưa, thực là may cho thần lắm... Thần là Tưởng Hùng, chính là người trước bị dứt giải mũ mà nhà vua không nỡ làm tội đấy.“

Dụ ngôn “Tên mắc nợ không biết thương xót” trong bài Tin Mừng hôm nay và truyện cổ “Dung người được báo” đều nêu lên tấm lòng nhân hậu của một ông vua khi “thi ân” (ban ơn), nhưng cách hành xử của người “thụ ân” (chịu ơn) thì có khác. Tất nhiên khi thi ân thì cả 2 ông vua đều không nghĩ đến việc đòi người thụ ân phải báo đáp, nên thói đời mới “vong ân” (quên ơn). Vong ân thì “bội nghĩa” là cái chắc (“vong ân bội nghĩa”: kẻ bạc bẽo, quên ơn người đã cưu mang giúp đỡ mình). Có lẽ cũng vì vậy, nên cổ nhân mới sưu tầm những truyện như “Dung người được báo” để răn dạy con cháu. Kể ra kiếm được một Tưởng Hùng cũng không phải chuyện dễ. Đến như “tên mắc nợ” trong dụ ngôn ở bài Tin Mừng, thì lại không hiếm ở cõi đời này. Không những hắn đã quên ơn (vong ân) nhà vua đã chạnh lòng thương tha luôn món nợ kếch xù (“mười ngàn yến vàng”) hắn đã vay, mà còn tống giam người bạn (chỉ thiếu nợ hắn có “một trăm quan tiền”) vào ngục.

Đã nói rằng ông vua nhân hậu khi tha thứ cho tên mắc nợ, chẳng hề nghĩ đến việc “đền ơn đáp nghĩa”, vậy phải hiểu thế nào về việc nhà vua trách phạt tên mắc nợ khi thấy hắn tống giam người bạn vào tù? Ấy cũng bởi vì ông vua này không ai khác hơn  là Đức Vua trong đoạn Tin Mừng sau: “Rồi Đức Vua sẽ phán cùng những người ở bên trái rằng: "Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó. Vì xưa Ta đói, các ngươi đã không cho ăn; Ta khát, các ngươi đã không cho uống; Ta là khách lạ, các ngươi đã không tiếp rước; Ta trần truồng, các ngươi đã không cho mặc; Ta đau yếu và ngồi tù, các ngươi đã chẳng thăm viếng." Bấy giờ những người ấy cũng sẽ thưa rằng: "Lạy Chúa, có bao giờ chúng con đã thấy Chúa đói, khát, hoặc là khách lạ, hoặc trần truồng, đau yếu hay ngồi tù, mà không phục vụ Chúa đâu?" Bấy giờ Người sẽ đáp lại họ rằng: "Ta bảo thật các ngươi: mỗi lần các ngươi không làm như thế cho một trong những người bé nhỏ nhất đây, là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy." (Mt 25,41-45).

Tên mắc nợ được tha thứ, nhưng lại không biết tha thứ cho anh em mình, hậu quả tất yếu sẽ là ”Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ, cho đến ngày y trả hết nợ cho ông” (Mt 18,34). Tuy vậy, nói về vấn đề tha thứ thì dễ, nhưng thực hành được mới là điều vô vàn khó khăn. Tâm lý thông thường của con người khi xúc phạm đến anh em thì không nhận thấy lỗi lầm của mình, hoặc giả có nhìn thấy lỗi phạm, thì ngay lập tức năn nỉ, van xin anh em tha thứ cho mình; nhưng đến khi anh em xúc phạm đến mình, thì lại nổi giận đòi “ăn miếng trả miếng”. Ngay đến cả Luật Mô-sê cũng dạy “mắt đền mắt, răng đền răng” (Xh 21, 24; Lv 24, 20), huống hồ! Tuy nhiên, ông Vua Giê-su thì hoàn toàn khác hẳn. Xin nghe: "Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Mắt đền mắt, răng đền răng. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: đừng chống cự người ác, trái lại, nếu bị ai vả má bên phải, thì hãy giơ cả má bên trái ra nữa. Nếu ai muốn kiện anh để lấy áo trong của anh, thì hãy để cho nó lấy cả áo ngoài. Nếu có người bắt anh đi một dặm, thì hãy đi với người ấy hai dặm. Ai xin, thì hãy cho; ai muốn vay mượn, thì đừng ngoảnh mặt đi.” (Mt 5,38-42).

Yêu cả kẻ thù, huống chi kẻ xúc phạm mình lại chính là anh em của mình, há chẳng đáng được tha thứ hay sao? Khó tuy có khó, nhưng hãy nghĩ rằng chính bản thân mình còn chưa “thập phần hoàn hảo” thì người anh em của mình cũng vậy thôi. Hãy nhìn lại mình xem đã bao nhiêu lần đã xúc phạm đến anh em, mà xúc phạm đến anh em cũng tức là xúc phạm đến Thiên Chúa. Thiên Chúa (chính là ông vua nhân từ trong dụ ngôn) luôn sẵn sàng tha thứ hết mọi lỗi lầm cho anh, vậy tại sao anh lại nhẫn tâm ngoảnh mặt làm ngơ, rồi còn tìm cách trả thù, trả đũa? Muốn trả thù ư? Được lắm! Hãy học cho được cách trả thù theo phương châm sau đây: “Cách trả thù hay nhất đối với kẻ làm khổ mình là đừng bao giờ giống nó”. Khó thực hành quá phải không. Mới chỉ một lần thôi mà đã ngại khó ngại khổ, vậy thì làm sao mà tha đến bảy lần như Phê-rô cho được; chớ đừng nói chi đến nảy mươi lần bảy như Lời dạy của Thầy Chí Thánh (18,21-22). Hoá cho nên mới phải học, học tha thứ.

Vâng, hàng ngày anh vẫn luôn miệng xin “tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”, anh có ý thức được rằng nếu “chúng con không tha kẻ có nợ chúng con” mà cứ đòi “tha nợ chúng con” thì nghe có lọt tai không? Tóm lại, sống trên đời, không ai là “thập phần hoàn hảo”; ai cũng đã phạm lỗi lầm, sai trái và tội lỗi. Ai cũng cần, rất cần tha thứ và được tha thứ. Sự tha thứ là cửa ngõ dẫn vào hoàn thiện. Biết yêu thương là biết tha thứ, một trong những cách thế sống hạnh phúc và an vui là hãy học cho biết và thực hành Lời Chúa trong thư của thánh Phao-lô gửi tín hữu Cô-lô-sê: “Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau.”

Ước được như vậy. Amen.

JM. Lam Thy ĐVD.

---------------------------------------
Chú thích: (1) Quả nhân: tiếng nhà vua tự xưng với quần thần (đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất: “tôi”).
 Trở về
Các bài viết khác:
ĐỒNG LƯƠNG XỨNG ĐÁNG (19/09 21:58:57 PM)