Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 22 tháng 10 năm 2017

 MÙA PHỤC SINH
(20/04/2017 20:58 PM)
Chia sẻ tin:
LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT 

(Bài giảng của ĐGH Gioan-Phaolô II về Lòng Chúa Thương Xót, ngày 17-8-2002)

http://longchuathuongxot.vn/v2/wp-content/uploads/2016/01/ChucTung-LCTX.jpg
“Hãy tin vào Thiên Chúa Toàn năng. Ôi Lòng Chúa Thương Xót phi thường và sâu thẳm, Ngài đáng được tôn thờ và ngợi khen. Ôi thuộc tính vĩ đại của Thiên Chúa Toàn năng, Ngài là niềm hy vọng ngọt ngào của tội nhân” (Nhật Ký, 951).
 
Anh chị em thân mến!
 
1. Hôm nay tôi lặp lại những từ đơn giản vàthẳng thắn này của thánh nữ Faustina để cùng với thánh nữ và toàn thể anh chị em tôn sùng mầu nhiệm Lòng Chúa Thương Xótphi thường và sâu thẳm. Cũng như thánh nữ Faustina, chúng ta muốn tuyên xưng rằng ngoài Lòng Chúa Thương Xót không có niềm hy vọng nào cho nhân loại. Chúng ta cùng lặp lại niềm xác tín rằng: Lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài!
 
Lời tuyên tín này, lời tuyên xưng đức tin vào Thiên Chúa Toàn năng, rất cần trong thời đại chúng ta, khi loài ngườicảm thấy hoang mang trước nhiều biểu hiện của ma quỷ. Khẩn cầu Lòng Chúa Thương Xót cần phát xuất từ đáy lòng đã gặp đau khổ, lo sợ, vô định, và đồng thời mong mỏi niềm hy vọng chính xác.
 
Đó là cách ngày nay đã có, trước thánh cốt ở Lagiewniki, để nhìn lại thánh nhan Chúa Cha qua Chúa Giêsu: “Cha của Lòng Thương Xót và Chúa của Niềm An ủi” (2 Cr 1:3). Với con mắt tâm hồn, chúng ta muốn nhìn vào đôi mắt của Chúa Giêsu nhân từ, để tìm kiếm sâu thẳm trong ánh mắt của Ngài sự phản ánh đời sống nội tâm, cũng như ánh sáng hồng ân mà chúng ta thường lãnh nhận, và Thiên Chúa vẫn trao ban cho chúng ta hằng ngày cho đến tận thế.
 
2. Chúng ta sẽ cung hiến thánh đường mới này dâng kính Lòng Chúa Thương Xót. Trước khi làm vậy, tôi muốn chân thành cảm ơn những người đã góp công sức xây dựng thánh đường này. Đặc biệt cảm ơn ĐHY Franciszek đã nỗ lực đảm nhiệm công việc như dấu chỉ của ngài muốn sùng kính Lòng Chúa Thương Xót. Tôi cũng cảm kích các nữ tu dòng Thánh Mẫu Thiên Chúa Nhân Từ (Sisters of the Merciful Mother of God), tôi cảm ơn chị em đã phổ biến sứ điệp của thánh nữ Faustina. Tôi hân hoan chào mừng các ĐHY và các ĐGM Ba Lan, dẫn đầu là ĐHY Tổng GM, cũng như các GM đến từ các quốc gia trên thế giới. Tôi vui mừng có sự hiện diện của các LM triều, LM dòng, và các chủng sinh.
 
Tôi thân ái chào mừng những người tham dự thánh lễ hôm nay, đặc biệt các vị đại diện của Quỹ Đền thờ Lòng Chúa Thương Xót (Foundation of the Shrine of Divine Mercy) đã giám sát việc xây dựng, kể cả các thợ xây có liên quan trong nhiều dự án. Tôi biết rằng nhiều người hiện diện ở đây đã rộng lòng góp tiền của vào việc xây dựng thánh đường này. Nguyện xin Thiên Chúa thưởng công cho sự đại lượng của quý vị và chúc lành chosự tận tâm của quý vị!
 
3. Anh chị em thân mến! Khi chúng ta thánh hiến thánh đường mới này, chúng ta cũng có thể hỏi xem điều gì gây rắc rối cho Vua Solomon khi ông thánh hiến Đền thờ Giêrusalem là Nhà Chúa: “Có thật Thiên Chúa cư ngụ dưới đất chăng? Này, trời cao thăm thẳm còn không chứa nổi Ngài, huống chi ngôi nhà con đã xây đây!” (1 V 8:27).
 
Thoạt nhìn, để kết hợp những “nơi” nào đó với sự hiện diện của Thiên Chúa có thể có vẻ không thích hợp. Chúng ta không bao giờ có thể quên rằng thời gian và không gian thuộc về Thiên Chúa trong trạng thái nguyên vẹn của Ngài. Nhưng cho dù qua thời gian và thế giới có thể được coi là “đền thờ” của Ngài thì Thiên Chúa cũng đã chọn những thời điểm và những vị trí để làm cho con người có thể trải nghiệm cách hiện hửu đặc biệt của Ngài và ân sủng của Ngài. Được đức tin thúc đẩy, người ta đến những nơi như thế này và tin rằnghọ sẽ tìm thấy sự hiện diện của Thiên Chúa.

  Trong cùng niềm tin đó, tôi đến Lagiewniki để thánh hiến ngôi thánh đường mới này. Tôi tin rằng đây là nơi đặc biệt được Thiên Chúa chọn để gieo hạt giống ân sủng của Lòng Thương Xót. Tôi cầu nguyện cho nơi này luôn là nơi mà Lòng Chúa Thương Xót được tuyên xưng, là nơi trở về và sám hối, là nơi cử hành Bí tích Thánh Thể, là nguồn mạch của Lòng Thương Xót, là nơi cầu nguyện và là nơi cầu xin Lòng Thương Xót cho chính chúng ta và cho thế giới. Tôi cầu nguyện theo lời của Vua Solomon: “Lạy Đức Chúa, Thiên Chúa của con! Xin đoái đến lời tôi tớ Chúa cầu xin khẩn nguyện, mà lắng nghe tiếng kêu cầu của tôi tớ Ngài dâng trước tôn nhan hôm nay. Xin Ngài để mắt nhìn đến ngôi nhà này đêm ngày, nhìn đến nơi này, vì Ngài đã phán ‘Danh Ta sẽ ở đấy’; xin Ngài lắng nghe lời nguyện tôi tớ Ngài dâng ở nơi đây. Xin nghe lời nài van của tôi tớ Ngài và của Ít-ra-en dân Ngài dâng lên ở nơi đây. Từ trời, nơi Ngài ngự, xin lắng nghe; xin lắng nghe và tha thứ” (1 V 8:28-30; Sbm 6:19-20).
 
4. “Nhưng giờ đã đến, và chính là lúc này đây, giờ những người thờ phượng đích thực sẽ thờ phượng Chúa Cha trong Thần Khí và Chân lý, vì Chúa Cha tìm kiếm những ai thờ phượng Ngài như thế” (Ga 4:23). Khi chúng ta đọc những lời này của Chúa Giêsu trong Đền thờ Lòng Thương Xót, chúng ta biết rằng không ai có thể đến đây ngoại trừ Thần Khí và Chân Lý. Chính Chúa Thánh Thần, Đấng An Ủi và Chân Lý, hướng dẫn chúng ta đi trên con đường Lòng Thương Xót. Bằng cách quan tâm thế giới “sai lầm về tội lỗi, về sự công chính và việc xét xử” (Ga 16:8), Ngài cũng cho chúng ta biết sự viên mãn của Ơn Cứu Độ nơi Đức Kitô. Việc thuyết phục quan tâm tội lỗiliên quan gấp đôi tới Thập giá của Đức Kitô.
 
Mặt khác, qua Thập giá của Đức Kitô, Chúa Thánh Thần làm cho chúng ta nhận thức tội lỗi bằng chiều kích đầy đủ của điều ác mà nó chứa đựng và che giấu bên trong. Vả lại, Chúa Thánh Thần cho phép chúng ta, cũng nhờ Thập giá của Đức Kitô, để thấy tội lỗi bằng ánh sáng của “mysterium pietatis” – nghĩa là lòng nhân từ và sự tha thứ của Thiên Chúa (x. Dominum et vivificantem, 32).
 
Do đó, “việc thuyết phục quan tâm tội lỗi” cũng trở thành việc thuyết phục tội lỗi đó có thể bị gác sang một bên và con người có thể được phục hồi xứng đáng là con yêu dấu của Thiên Chúa. Thật vậy, Thập giá là“cách hạ mình sâu thẳm nhất của Thiên Chúa đối với con người [...]. Thập giá như cách tiếp xúc của tình yêu vĩnh hằng trên những vết thương nhức nhối nhất của con người trên trái đất” (Dives in Misericordia, 8). Viên đá góc tường của Đền thờ này sẽ luôn luôn nhắc nhớ về sự thật này, vì nó được đưa tới đây từ Đồi Can-vê, như thể Đức Giêsu Kitô đã chiến thắng tội lỗi và sự chết từ trên Thập Giá vậy.
 
Tôi thâm tín rằng ngôi thánh đường mới này sẽ luôn là nơi người ta đến gặp Thiên Chúa trong Thần Khí và Chân Lý. Họ sẽ đến bằng niềm tin đồng hành với những người khiêm nhường mở rộng lòng mình với việc làm của Lòng Chúa Thương Xót, với tình yêu mạnh hơn tội lỗi. Ở đây, trong ngọn lửa của tình yêu Thiên Chúa, trái tim con người sẽ cháy bùng lửa ước muốn trở về, và những tìm kiếm niềm hy vọng sẽ được an ủi.
 
5. “Lạy Chúa Cha hằng hữu, con dâng lên Ngài Mình và Máu, Linh hồn và Thiên tính của Con Yêu Dấu Cha, Chúa chúng con, đền thay tội lỗi của mọi người trên thế giới. Nhờ cuộc Khổ Nạn đau thương của Chúa Giêsu, xin thương xót chúng con và toàn thế giới (Nhật Ký, 476). Trên chúng ta và toàn thế giới...
 
Thế giới ngày nay cần Lòng Chúa Thương Xót biết bao! Tại mỗi lục địa, từ sâu thẳm đau khổ của con người, tiếng kêu xin Lòng Thương Xót như đang vang lên. Ở đâu có thù hận và khao khát trả thù ngự trị thì ở đó chiến tranh sẽ đem lại đau khổ và chết chóc cho những người vô tội, nơi đó cần có Lòng Chúa Thương Xót để ổn định trí tuệ và tâm hồn con người, và để đem lại hòa bình. Nơi nào không tôn trọng sự sống và sự xứng đáng của con người thì nơi đó cần đến Lòng Chúa Thương Xót. Trong ánh sáng của Lòng Thương Xót, chúng ta thấy giá trị cao cả của mỗi con người. Lòng Thương Xót cần thiết để bảo đảm rằng mọi sự bất công trên thế giới sẽ chấm dứt trong ánh sáng chói lọi của chân lý.
 
Do đó mà hôm nay, tại Đền thờ này, tôi long trọng phó thác thế giới cho Lòng Chúa Thương Xót. Tôi làm vậy với niềm khao khát rằng sứ điệp của Lòng Thương Xót được tuyên xưng ở đây qua thánh nữ Faustina, có thể được mọi người trên thế giới biết đến vàtâm hồn họ tràn ngập niềm hy vọng. Nguyện xin sứ điệp nàylan tỏa từ nơi này tới quê hương yêu dấu của chúng ta vàkhắp thế giới. Nguyện xin lời hứa liên kết của Chúa Giêsu được hoàn tất: Từ khắp nơi phải nhận biết “ngọn lửa sẽ chuẩn bị cho thế giới về lần đến cuối cùng của Ngài” (x. Nhật Ký, 1732).
 
Ngọn lửa này cần được thắp lên nhờ Hồng ân Thiên Chúa. Ngọn lửa của Lòng Thương Xót cần được chia sẻ cho thế giới. Nhờ Lòng Chúa Thương Xót, thế giới sẽ tìm thấy bình an và nhân loại sẽ tìm thấy hạnh phúc! Tôi giao phó nhiệm vụ này cho tất cả anh chị em, cho Giáo hội ở Krakow và Ba Lan, cho tất cả những người sùng kính Lòng Chúa Thương Xót (votaries of Divine Mercy), những người sẽ tới đây từ Ba Lan và khắp nơi trên thế giới. Cầu mong anh chị em là chứng nhân của Lòng Chúa Thương Xót!
 
6. Thiên Chúa là Cha nhân từ, nơi Con Ngài là Đức Giêsu Kitô, Cha đã mạc khải lòng yêu thương và tuôn đổ tình yêu ấy trên chúng con qua Chúa Thánh Thần, Đấng An Ủi chúng con. Hôm nay chúng con phó thác nơi Cha số phận của thế giới và của mọi người. Xin ghé mắt đoái nhìn chúng con là những người tội lỗi, xin chữa lành sự yếu đuối của chúng con, xin chế ngự ma quỷ, và ban cho các dân tộc trên thế giới nhận biết Lòng Thương Xót của Ngài. Nơi Ngài, lạy Thiên Chúa Ba Ngôi, ước gì chúng con tìm thấy nguồn cậy trông.
 
Lạy Chúa Cha hằng hữu, nhờ cuộc Khổ nạn và Phục sinh của Chúa Con, xin thương xót chúng con và toàn thế giới. Amen.

TRẦM THIÊN THU
(chuyển ngữ)

CHỨNG NHÂN của LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT
 
Có lẽ không có đồng tiền nào trên thế giới lại “đặc biệt” như đồng đô-la Mỹ, “đặc biệt” không chỉ là tỷ giá đồng tiền hàng thứ ba (sau đồng Bảng Anh và Euro) trên thế giới, mà là trên đồng đô-la Mỹ có ghi câu: In God we trust (Chúng ta tin vào Thượng Đế, chúng tôi tín thác vào Thiên Chúa), cũng tương tự câu: “Jesus, I trust in You” (Lạy Chúa Giêsu, con tin Ngài; lạy Chúa Giêsu, con tín thác vào Ngài) mà ngày nay rất phổ biến về Lòng Chúa Thương Xót. Cả đời Chúa Giêsu thực hành yêu thương và dạy người ta yêu thương, vì Ngài mệnh danh là Tình Yêu (x. 1 Ga 4:8 & 16). Ngài gọi “luật yêu thương” là điều răn mới: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13:34).
 
Chia tay luôn là điều buồn, thậm chí là rất đau khổ. Ai trong chúng ta cũng đã từng hơn một lần phải chia tay: Xa cha mẹ, xa con cái, xa người thân, xa người yêu, xa bạn thân, và nhất là bị phụ tình. Nhưng xa như vậy vẫn có thể còn gặp lại, có bị phụ tình thì vẫn có dịp gặp tình mới. Xa mà không thể gặp lại được chính là cái chết, lúc đó chúng ta còn đau khổ hơn rất nhiều. Ai đã từng mất cha mẹ, anh chị em, đặc biệt là mất mẹ, sẽ cảm thấy khoảng trống vô hạn tưởng chừng không gì khỏa lấp nổi. Những lúc đó trái tim nhói đau lắm. Tuy nhiên, vẫn không “nhằm nhò” gì so với nỗi đau của Chúa Giêsu.
 
Chúa Giêsu Kitô biết mình sắp phải xa những người thân thiết mà Ngài yêu thương hết lòng, đó là chúng ta. Có bản tính nhân loại, Ngài cũng xúc động 2 lần khi thấy người ta thương tiếc Ladarô (x. Ga 11:3 & 38), có lúc Ngài rất đau buồn, đau buồn đến nỗi Ngài đã phải thốt lên: “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được” (Mt 26:38). Vâng, nỗi đau quá lớn! Và Ngài không muốn xa rời chúng ta một giây phút nào nên Ngài đã thiết lập Bí tích Thánh Thể (x. Mt 26:26-29; Mc 14:22-25; Lc 22:19-20; 1 Cr 11:23-25), chính là Bí tích Yêu Thương, để có thể ở với chúng ta mọi ngày cho đến tận thế (x. Mt 28:20). Chưa xa mà Chúa đã rất nhớ các môn đệ, Chúa đã trút bầu tâm sự lần cuối bằng giọng buồn bã: “Từ nay, Thầy không còn uống thứ sản phẩm này của cây nho, cho đến ngày Thầy cùng anh em uống thứ rượu mới trong Nước của Cha Thầy” (Mt 26:29).
 
Với người đời thì “xa mặt cách lòng”. Chúa biết rõ nên Ngài “không dám” xa chúng ta, Ngài vẫn ở bên chúng ta, vậy mà thoáng một cái thì chúng ta lại quên Ngài. Quá tệ! Chúng ta có thể dễ “chê” ông Phêrô, ở bên Chúa hằng ngày mà vẫn… nhát đảm, chưa đánh đã khai! Với bản tính chất phác, thật thà, có sao nói vậy, và lại nóng tính hơn cả Trương Phi, chẳng thế mà khi thấy Thầy bị bắt, ông liền vung tay tuốt gươm ra, chém phải tên đầy tớ của thượng tế làm nó đứt tai (x. Mt 26:51), nên ông hùng hồn quả quyết chắc như đinh đóng cột: “Dầu tất cả có vấp ngã vì Thầy đi nữa, thì con đây cũng chẳng bao giờ vấp ngã” (Mt 26:33). Ấy thế mà chỉ là mấy đầy tớ gái trong đêm tối chợt nhận ra ông trong số người đi theo Chúa Giêsu thì ông đã giật thót người và “vô tư” chối Chúa đến 3 lần (x. Mt 26:69-75). Nếu là chúng ta chắc là còn tệ hơn, “giả nai” và bỏ của chạy lấy người thôi!
 
Thánh Phêrô “đại diện” cho chúng ta trong việc… chối Chúa. Chúa bị phụ tình. Tất nhiên Ngài đau lắm, Ngài đau không chỉ một lần mà đau hàng tỷ lần vì nhân loại hằng ngày phụ tình Ngài. Khi bằng an thì Thầy Thầy con con – có thể hy vọng được hưởng “ké” gì đó; khi Thầy bị bắt thì trò chạy mất dép, chối leo lẻo – vì quá thất vọng, bị vỡ mộng, vậy là… hết!
 
Trong vườn Ghết-sê-ma-ni, Chúa Giêsu đã toát mồ hôi hột vì quá run sợ và quá đau khổ nên Ngài đã phải hai lần thốt lên: “Lạy Cha, nếu có thể được, xin cho con khỏi phải uống chén này. Tuy vậy, xin đừng theo ý con, mà xin theo ý Cha” (Mt 26:39), và “Lạy Cha, nếu con cứ phải uống chén này mà không sao tránh khỏi thì xin vâng ý Cha” (Mt 26:42). Nhưng Ngài chấp nhận vì tuân phục, vui nhận chứ không miễn cưỡng, không phải là không nhận cũng không được.
 
Nỗi đau này tiếp nỗi đau khác. Không chỉ bị phụ tình mà Ngài còn bị lợi dụng khi Giuđa nhân danh điều tốt để làm điều xấu: “Tôi hôn ai thì chính là người đó. Các anh bắt lấy!” (Mt 26:48). Nụ hôn là biểu hiện yêu thương mà lại bị biến thành dụng cụ phản trắc. Chúa Giêsu đã biết trước: “Kẻ đã cùng con chia cơm sẻ bánh lại giơ gót đạp con” (Ga 13:18). Nhưng một lần nữa, Ngài lại bị đau khổ đến tột cùng! Chúng ta đừng vội trách ông Giuđa vì chúng ta cũng đã, đang và sẽ lợi dụng lòng nhân hậu của Chúa, dám nhân danh lòng đạo đức mà cứ tưởng mình vì Chúa, và dám nhân danh lòng tốt mà làm tổn hại người khác bằng nhiều cách.
 
Sau khi họ bắt trói Chúa đi, họ hành hạ và sỉ nhục Chúa Giêsu đủ cách, họ còn khạc nhổ vào mặt Ngài và đấm đánh Ngài. Có kẻ lại tát Ngài và nói: “Ông Kitô ơi, hãy nói tiên tri cho chúng tôi nghe đi: Ai đánh ông đó?” (Mt 26:67-68). Nếu có ở đó, chắc hẳn chúng ta cũng phải “nóng gáy” mà lầm bầm theo kiểu nói ngày nay: “Đồ đểu!”.
 
Tột đỉnh đau khổ, tột đỉnh nhục nhã, tột đỉnh cô đơn, vì Chúa Giêsu không còn ai dám nhận mình là người quen, có người chỉ dám đứng xa xa xem sao. Thế nên Chúa Giêsu lại thốt lên: “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni – Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?” (Mt 27:45). Máu ra nhiều, Ngài kêu khát thì người ta lại nỡ lòng cho Ngài nếm giấm chua (x. Ga 19:28-29). Và thế là kết thúc bản hùng ca Liên Khúc Khổ Đau, thế là hoàn tất!
 
Lòng Chúa Thương Xót quá kỳ lạ, quá cao vời, quá mầu nhiệm. Ước gì mỗi người chúng ta khả dĩ cảm nhận Tình Yêu ấy như Chân phước LM Ludovico Casoria: “Tình yêu Chúa Kitô đã chạm đến trái tim tôi” (Christ’s love has wounded my heart).
 
Người ta thường nói: “Yêu là khổ, không yêu thì lỗ, thà chịu khổ hơn chịu lỗ”. Nhưng đó chỉ là nói… cho vui. Thực tế có nhiều người “bị lỗ” liền tìm cách hại người không yêu mình, thậm chí là giết chết người đó. Còn với Chúa thì không đùa giỡn, rất thật: “Ai muốn theo Tôi, phải từ bỏ chính mình, vác thập giá mình hằng ngày mà theo” (Lc 9:23). Thánh Phaolô kinh nghiệm đầy mình: “Những gian nan thử thách Đức Kitô còn phải chịu, tôi xin mang lấy vào thân cho đủ mức, vì lợi ích cho thân thể Người là Hội Thánh” (Cl 1:24). Yêu là phải khổ, như một quy luật tất yếu muôn thuở, không thể nói suông, bởi vì “nếu chúng ta đã cùng chết với Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ cùng sống với Ngài: đó là niềm tin của chúng ta” (Rm 6:8).
 
Chắc hẳn nhiều người còn nhớ các vĩ nhân là chính trị gia Mohandas Karamchand Gandhi và mục sư Martin Luther King.
 
Mohandas Karamchand Gandhi (2.10.1869 – 30.1.1948) được dân Ấn Độ tôn vinh là thánh nhân, là người cha của dân tộc, vì ông đã hết lòng vì nhân dân đến nỗi thân xác ông ốm o gầy mòn. Lúc 15 tuổi, ông thiếu tiền nên ăn cắp chiếc đồng hồ vàng của người cha. Lương tâm ông không ngừng bị day dứt, nhưng ông không dám nói thẳng với cha mà viết vào giấy rồi đưa cho cha. Ông đứng run lẩy bẩy chờ hình phạt. Người cha xem giấy xong liền xé nát, rồi nói: “Thôi được, dù sao con cũng biết nhận lỗi”. Sau đó, người cha ôm hôn đứa con thắm thiết.
 
Ông là người giải hòa giữa người Hindu và Hồi giáo. Phương pháp hành động của ông là khuyến khích, phi bạo lực và chân thật – gọi là Satyagraha. Ông bị bắt nhiều lần ở Anh và Nam Phi vì hoạt động chính trị, giành độc lập cho Ấn Độ năm 1947. Nhưng ngày 30.1.1948, một người Hindu cuồng tín là Nathuram Godse đã đâm ông 3 nhát dao oan nghiệt khiến ông gục ngã. Trước khi chết, ông còn thốt lên: “Chúa ơi! Chúa ơi!”, và xin tha thứ cho người sát hại mình. Ông thật xứng đáng được người dân Ấn Độ tôn xưng là “Mahatma” (Tâm hồn Vĩ đại).
 
Martin Luther King (15.1.1929 – 4.4.1968), người Mỹ da đen, đoạt giải Nobel Hòa bình năm 1964, khi ông mới 35 tuổi. Năm 1957, ông thành lập tổ chức Southern Christian Leadership Conference (Hội nghị Lãnh đạo Kitô giáo Nam phương), lý tưởng của tổ chức này ông rút ra từ Kitô giáo, cách hoạt động được áp dụng theo kiểu của Gandhi.
 
Trong những năm hoạt động từ 1957–1968, ông đi nhiều nơi và viết nhiều sách báo để bảo vệ công lý. Ông hướng dẫn 250.000 biểu tình ở Washington, D.C., và hô to khẩu hiệu “Tôi có Mơ Ước” (I Have a Dream). Ông hoạt động chống kỳ thị chủng tộc nên bị bắt 20 lần và bị tấn công 4 lần, được tạp chí Time bình chọn là Nhân vật của năm 1963. Ông không chỉ là biểu tượng lãnh đạo của người Mỹ da đen mà còn là nhân vật của thế giới. Ông bị ám sát ngày 4.4.1968 tại phòng khách sạn ở Memphis, Tennessee, còn nhà ông bị bỏ bom.
 
Thánh linh mục Maximilien Kolbe đã bằng lòng chết thay cho một người bạn tử tù, Thánh GH Gioan-Phaolô II đã đích thân đến tận nhà tù để tha thứ cho chính kẻ đã ám sát ngài. Và còn nhiều những tâm hồn cao thượng chứa đầy tình yêu thương như vậy. Đó là những chứng nhân của Lòng Chúa Thương Xót – hôm qua, hôm nay, và mãi mãi…
 
Những con người như vậy đều có lý tưởng sống cao, đồng thời cũng có lòng yêu thương kỳ lạ, dám sống “khác người”, nhưng Đức Kitô còn “khác người” hơn nhiều – ba dụ ngôn điển hình về Lòng Thương Xót: con chiên bị lạc (Ga 15:4-7), đồng bạc bị mất (Ga 15:8-10), người cha nhân hậu (Ga 15:11-31). Họ dám xả thân vì người mình yêu vì họ khao khát yêu thương. Họ không chỉ vĩ đại mà thự sự là thánh nhân vậy. Chính Chúa Giêsu đã xác định: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15:13).
 
Lạy Thiên Chúa là Vua các vua nhưng dịu hiền, là Thẩm phán tối cao công minh nhưng nhân hậu, là người Cha yêu thương vô cùng, chúng con thật bất xứng. Vạn lạy Ngài, xin xót thương và tha thứ, “cha ơi, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa” (Ga 15:18-19). Nhưng chúng con vững tin vào Tình Chúa bao la và luôn tín thác vào Lòng Thương Xót của Ngài. Từ nay, “xin tạo cho chúng con tấm lòng trong trắng, đổi mới tinh thần cho chúng con nên chung thuỷ và ban lại cho chúng con niềm vui được Ngài cứu độ” (Tv 51:12 & 14). Chúng con muốn trở thành lưỡi đòng đã vô tình đâm thấu Thánh Tâm Chúa, và xin cho chúng con ở trong đó mãi mãi. Amen.
 
TRẦM THIÊN THU

LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG
[ Niệm khúc  Lc 15 :1-32]

Chúa bị chê chơi với phường tội lỗi
Ngài không buồn mà vẫn cười hiền từ:
Một bầy trăm con chiên, mất một đi
Anh có bỏ chín mươi chín con lại
Để đi tìm một con chiên lạc ấy?
Hay bà nọ, gia sản có mười đồng
Rồi bà thấy mất một đồng bỗng dưng
Bà thắp đèn, quét nhà, tìm mọi chỗ
Của đã mất, tìm thấy như phép lạ
Lẽ tất nhiên ai cũng rất đỗi mừng!
Một người cha đâu nỡ bỏ con cưng
Dù cho nó đúng là đồ nghịch tử
Sống hoang đàng, phung phí hết tiền của
Lời cha khuyên nó bỏ hết ngoài tai
Bao tội lỗi chồng chất theo tháng ngày
Đến kiệt quệ tinh thần và thể xác
Chợt bừng tỉnh, nhận ra bao tội ác
Nó mon men tìm đường về với cha
Chỉ thầm mong làm tôi tớ trong nhà
Chứ đâu dám nhận mình là con nữa!
Từ đàng xa, cha đã nhìn thấy nó
Ông chạy ra ôm choàng đứa con yêu
Bảo gia nhân mang giày đẹp, áo điều
Cho nó mặc để quên ngày tháng cũ
Ông còn sai mở yến tiệc mừng nó
Vì nó chết, nay sống lại, trở về
Người anh cả liền trách cha thiên tư:
Thằng ôn dịch mà cha mừng vậy hả?
Nhưng người cha điềm đạm đến kỳ lạ
Ông khuyên răn và phân tích đầu đuôi:
Dù em nó sống du đãng, ăn chơi
Nhưng nó về, làm sao cha bỏ được?
Tình phụ tử thâm sâu và tha thiết
Dù đứa con có bất hiếu, bất trung
Ôi bao la, sâu thẳm và vô thường!
Ngài là Chúa và là Cha nhân hậu
Ngài biết rõ con là một kẻ xấu
Nhưng vẫn yêu, vẫn quý, vẫn chở che
Ngài kiên trì chờ đợi con trở về
Tội tày trời Ngài cũng tha thứ hết
Xin cảm tạ Ân Tình Ngài đặc biệt
Con tín thác nơi Lòng Chúa Xót Thương.

TRẦM THIÊN THU
 Trở về
Các bài viết khác:
YÊU TRỜI – MẾN ĐẤT (24/05 20:40:57 PM)
NIỀM VUI PHỤC SINH (20/04 21:38:05 PM)