Giờ hiện tại
  Giờ Việt Nam

  Hôm nay, Ngày 18 tháng 11 năm 2017

 ĐỨC TIN VÀ ĐỜI SỐNG
(13/09/2017 01:25 AM)
Chia sẻ tin:
ĐỨC TIN và SỐNG ĐẠO 

https://4.bp.blogspot.com/-FU2x5ptyQlw/WbejG45MXfI/AAAAAAAAwcI/0xe0bKL8nCwJkT2bHcP1hO67NjwbfYTzACLcBGAs/s1600/%25C4%2590%25E1%25BB%25A8C%2BTIN%2Bv%25C3%25A0%2BS%25E1%25BB%2590NG%2B%25C4%2590%25E1%25BA%25A0O.jpg 
PHI LỘ : Thánh Giacôbê xác định: “Đức Tin không có việc làm là Đức Tin chết” (Gc 2:17 & 26). Đức Tin phải được chứng minh qua hành động, tức là liên quan việc sống đạo – chứ không chỉ ở mức “giữ đạo”, mà sống đạo thì không dễ: “Đức Tin có vượt qua thử thách mới sinh ra lòng kiên nhẫn” (Gc 1:3). Sống đức tin là sống thánh thiện để nên hoàn thiện theo mệnh lệnh của Thiên Chúa: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện” (Mt 5:48).
 
TIÊN BÁO VỀ SỰ NGƯỢC ĐÃI!
 
Nếu bạn sống đạo đức, bạn sẽ bị chịu đau khổ. Bạn không thể ước tính. Đó không là vấn đề của đau khổ mà là vấn đề của thời điểm và mức độ. Chúng ta muốn công bố những lời hứa của Thiên Chúa về sự quan phòng và sự bảo vệ. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta công bố những lời hứa đó? Thánh Phaolô nói: “Những ai muốn sống đạo đức trong Đức Kitô Giêsu, đều sẽ bị bắt bớ” (2 Tm 3:12). Tôi không muốn. Có ai lại muốn bị hành hạ chứ?
 
Nhưng Chúa Giêsu đã có “định luật” của Bát Phúc (Tám Mối Phúc Thật): “Phúc thay ai bị bách hại vì sống công chính, vì Nước Trời là của họ. Phúc thay anh em khi vì Thầy mà bị người ta sỉ vả, bách hại và vu khống đủ điều xấu xa” (Mt 5:10-11). Trong các Mối Phúc khác, chữ “phúc thay” đều được dùng, nhưng trong Mối Phúc đặc biệt này, Chúa Giêsu dùng chữ “phúc thay” 2 lần để nhấn mạnh phúc lành của Thiên Chúa dành cho những người bị bách hại.
 
Theo bản chất của điều đó, sự công chính mang tính đối đầu. Chính việc bạn tin vào Chúa Giêsu đã “làm phiền” một số người, vì Chúa Giêsu đã nói: “Ai làm điều ác, thì ghét ánh sáng và không đến cùng ánh sáng, để các việc họ làm khỏi bị chê trách” (Ga 3:20). Người ta viện nhiều cớ về lý do không là Kitô hữu, nhưng lý do người ta không đến với Đức Kitô là họ không muốn những điều xấu của họ bị vạch trần. Họ không muốn nhận mình là tội nhân.
 
Bạn đại diện cho Đức Kitô. Thực tế là nếu bạn theo Ngài, bạn sẽ đối mặt với sự bách hại, vì ai muốn sống thánh thiện trong Đức Kitô thì đều bị bách hại – cách này hay cách khác.
 
TẠI SAO KITÔ HỮU PHẢI NÊN THÁNH?
 
Rất rõ ràng trong các giáo huấn của Kinh thánh: “Không ai không có tội” (x. 1 Ga 1:8-10), cũng rõ ràng khi Thiên Chúa muốn các tín hữu thực sự sẽ không quen phạm tội. “Ai đã được Thiên Chúa sinh ra thì không phạm tội, vì mầm sống của Thiên Chúa ở lại trong người ấy, và người ấy không thể phạm tội, vì đã được Thiên Chúa sinh ra” (1 Ga 3:9).
 
“Thực hành” tội là sống quen phạm tội. Người không được cứu độ sẽ sống quen phạm tội. Tội không tin là điều bình thường đối với những người đã hư mất. Người tin chân thành không sống trong thói quen phạm tội. Họ có thể phạm tội thường xuyên nhưng họ sẽ không biến nó thành thói quen.
 
Từ ngữ “thánh thiện”, “lành thánh” “thánh nhân”, và “thánh hóa” xuất xứ từ tiếng Hy Lạp, nghĩa là “dành riêng cho Thiên Chúa”. Người tin vào Đức Giêsu Kitô được Chúa Thánh Thần dành riêng cho Thiên Chúa. “Thánh nhân” là người dành riêng cho Thiên Chúa, sống thánh thiện trước mặt Thiên Chúa nơi Đức Kitô, với bổn phận sống thánh thiện: “Anh em hãy sống thánh thiện trong cách ăn nết ở, để nên giống Đấng Thánh đã kêu gọi anh em,16 vì có lời Kinh Thánh chép: Hãy sống thánh thiện, vì Ta là Đấng Thánh” (1 Pr 1:15-16).
 
Chứng cớ của sự tái sinh là cách cư xử công chính trong đời sống của người có đức tin. Sự thánh hóa là hiển nhiên trong đời sống đã thay đổi. Thiên Chúa biến đổi chúng ta từ trong ra ngoài, để trở thành “thụ tạo mới” (2 Cr 5:17). Trong một cuốn Holiness (Sự Thánh Thiện, tr. 40-44) bàn về sự thánh thiện, tác giả J. C. Ryle đã đưa ra 8 lý do cần thiết để sống thánh thiện:
 
1. Thiên Chúa đòi hỏi các Kitô hữu phải sống thánh thiện (x. 1 Pr 1:14-16; Lv 11:44-45; Lv 19:2; Lv 20:7). Thiên Chúa nói: “Các ngươi hãy nên thánh, vì Ta là Đấng Thánh”. Hãy nên thánh, và đừng theo ý muốn của ma quỷ. Sự thánh thiện của Thiên Chúa diễn tả sự chí thánh của Ngài. Bản chất của Ngài là thánh, và Thiên Chúa chí thánh đó cũng kêu gọi những người thánh thiện (x. 1 Cr 6:19; 1 Pr 2:9; 1 Cr 1:2).
 
Sống thánh thiện cần phải quyết tâm (x. Rm 12:1). Các tín hữu có nhiệm vụ sống nội tâm và vào đời. Các lĩnh vực đời sống nên ở trong quá trình được trở nên giống Đức Giêsu Kitô. Tội lỗi là bất thường đối với tín hữu. Thánh Gioan nói: “Nếu chúng ta nói là chúng ta không có tội, chúng ta tự lừa dối mình, và sự thật không ở trong chúng ta. Nếu chúng ta nói là chúng ta đã không phạm tội, thì chúng ta coi Người là kẻ nói dối, và lời của Người không ở trong chúng ta” (1 Ga 1:8 & 10), nhưng chúng ta có thể vượt qua tội lỗi nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần (x. Gl 5:16-21).
 
Thánh Phaolô cho biết: “Hơn nữa, tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi. Vì Người, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người. Được như vậy, không phải nhờ sự công chính của tôi, sự công chính do luật Môsê đem lại, nhưng nhờ sự công chính do lòng tin vào Đức Kitô, tức là sự công chính do Thiên Chúa ban, dựa trên lòng tin. Vấn đề là được biết chính Đức Kitô, nhất là biết Người quyền năng thế nào nhờ đã phục sinh, cùng được thông phần những đau khổ của Người, nhờ nên đồng hình đồng dạng với Người trong cái chết của Người, với hy vọng có ngày cũng được sống lại từ trong cõi chết. Nói thế, không phải là tôi đã đoạt giải, hay đã nên hoàn thiện đâu; nhưng tôi đang cố gắng chạy tới, mong chiếm đoạt, bởi lẽ chính tôi đã được Đức Kitô Giêsu chiếm đoạt. Thưa anh em, tôi không nghĩ mình đã chiếm được rồi. Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước. Tôi chạy thẳng tới đích, để chiếm được phần thưởng từ trời cao Thiên Chúa dành cho kẻ được Người kêu gọi trong Đức Kitô Giêsu. Vậy tất cả chúng ta là những người hoàn thiện, chúng ta hãy nghĩ như vậy; và giả như có điểm nào anh em nghĩ khác, thì Thiên Chúa sẽ mặc khải cho anh em. Song, dù đạt tới đâu đi nữa, chúng ta cũng cứ theo hướng ấy mà đi” (Pl 3:8-16).
 
Sự thánh thiện trưởng thành là càng ngày càng nên giống Đức Kitô (x. 2 Cr 3:18). Đó là sự thánh hóa tiến bộ, chứ không là sự hoàn thiện vô tội. Chúng ta sẽ đón nhận vinh quang khi chúng ta tận mắt thấy Chúa Giêsu trên trời, bây giờ thì chưa. Khi đó, chúng ta sẽ nên giống Ngài (x. 1 Ga 3:3). Bổn phận của chúng ta là để cho Chúa Thánh Thần tác động và tiếp tục nên giống Ngài: “Hãy đến gần Thiên Chúa, Ngài sẽ đến gần anh em” (Gc 4:8).
 
2. Mục đích đời đời của Thiên Chúa nơi Đức Kitô đối với chúng ta là chúng ta phải nên thánh. Thiên Chúa đã cứu độ chúng ta nhờ Chúa Thánh Thần để làm cho chúng ta thành Dân Thánh của Ngài (x. 2 Tx 2:13; 1 Pr 1:2; Ep 5:25-27). Chúa Giêsu đã chết để chúng ta nên thánh. Mục đích của Thiên Chúa nơi cái chết của Con Thiên Chúa vì tội lỗi của chúng ta là để cứu chúng ta khỏi án phạt đời đời, và giành chúng ta cho Thiên Chúa để chúng ta được làm con cái Thiên Chúa (x. Rm 8:29). Số phận đời đời của chúng ta được làm theo hình ảnh của Thiên Chúa nơi Đức Kitô (x. 1 Ga 3:3). Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta ngay khi chúng ta còn đối nghịch với Ngài, đã sai Con Ngài đến thế gian chịu chết thay cho chúng ta, nay chúng ta được là con cái của Ngài và được giống Chúa Cha. Tín hữu phạm tội là chống lại chính Thiên Chúa Cha.
 
3. Chứng cớ an toàn duy nhất mà chúng ta có đức tin cứu độ nơi Đức Kitô là đời sống thánh thiện (x. Dt 12:14; Jas 2:26; 1 Ga 2:6; 3:9). Không ai có thể thấy Thiên Chúa nếu không sống thánh thiện: “Thiên Chúa đã không kêu gọi chúng ta sống ô uế, nhưng sống thánh thiện” (1 Tx 4:7). Thiên Chúa muốn chúng ta sống thánh thiện. Tín hữu được dành riêng cho Thiên Chúa, thế nên phải sống thánh thiện mới xứng đáng với Ngài: “Hãy tẩy rửa hồn xác cho sạch mọi vết nhơ, và đem lòng kính sợ Thiên Chúa mà lo đạt tới mức thánh thiện hoàn toàn” (2 Cr 7:1). Với đức tin mà hy vọng vào Con Thiên Chúa thì sẽ được thanh tẩy nên trinh trong như Đức Kitô. Chúng ta trở nên giống Đức Kitô khi chúng ta tập trung đức tin vào ơn cứu độ.
 
4. Chứng cớ duy nhất về tình yêu chân thành chúng ta dành cho Đức Kitô là đời sống thành thiện: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy” (Ga 14:15). Chúa Giêsu xác định: “Ai có và giữ các điều răn của Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ tỏ mình ra cho người ấy” (Ga 14:21). “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại với người ấy. Ai không yêu mến Thầy, thì không giữ lời Thầy. Và lời anh em nghe đây không phải là của Thầy, nhưng là của Chúa Cha, Đấng đã sai Thầy” (Ga 14:23-24). Câu trả lời cho vấn đề vâng lời là lòng yêu thương. Yêu Ngài thì vâng lời Ngài: “Nếu anh em nhân danh Thầy mà xin Thầy điều gì, thì chính Thầy sẽ làm điều đó” (Ga 14:14).
 
Nếu thật lòng yêu mến Chúa Giêsu, chúng ta phải sống thành thiện. Nếu yêu mến Ngài, chúng ta sẽ muốn nên giống Ngài. Nếu không vâng lời Ngài thì chúng ta không yêu mến Ngài. Nếu yêu mến Ngài, chúng ta sẽ vâng lời Ngài. Nếu không yêu mến Ngài thì chúng ta không thực thi những điều Ngài dạy. Chúng ta biết Thiên Chúa, Ngài sống vâng lời và không hề phạm tội.
 
5. Điều duy nhất chứng tỏ chúng ta là con cái Thiên Chúa chính là sống thánh thiện: “Ai ở lại trong Người thì không phạm tội. Còn ai phạm tội thì đã không thấy Người, và cũng chẳng biết Người” (1 Ga 3:6). Con Thiên Chúa không có thói quen phạm tội vì Ngài có Luật Chúa để sống. Chúng ta không thể tiếp tục phạm tội vì hiện nay chúng ta có chính bản chất của Thiên Chúa trong chúng ta.
 
Con cái của Thiên Chúa phải hành động như Chúa Cha: “Những người được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn đều là con cái Thiên Chúa” (Rm 8:14). Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn chúng ta tới sự thánh thiện vì Ngài sẽ không hướng dẫn chúng ta vào tội lỗi và bất tuân. Nếu Chúa Thánh Thần hướng dẫn, bạn sẽ sống thành thiện: “Ai ghét anh em mình, ấy là kẻ sát nhân. Và anh em biết: không kẻ sát nhân nào có sự sống đời đời ở lại trong nó.Ai đã được Thiên Chúa sinh ra thì không phạm tội, vì mầm sống của Thiên Chúa ở lại trong người ấy, và người ấy không thể phạm tội, vì đã được Thiên Chúa sinh ra” (1 Ga 3:9 & 15). Tái sinh liên quan sự thanh tẩy tội lỗi.
 
6. Những người sống thánh thiện là phúc lành cho tha nhân (x. Gl 5:13). Luôn sống thánh thiện là chứng cớ hùng hồn về hồng ân cứu độ của Thiên Chúa. Ngài chúc lành cho những người sống thánh thiện. Những người sống thánh thiện thì không ích kỷ, họ là phúc lành cho tha nhân (x. 1 Pr 1:22).
 
7. Sự thanh thản tùy vào cách sống của chúng ta. Người ta không thể vừa theo Chúa vừa theo thế gian, không thể bắt cá hai tay: “Chúa thương ai thì mới sửa dạy kẻ ấy, và có nhận ai làm con thì Ngài mới cho roi cho vọt. Anh em hãy kiên trì để cho Thiên Chúa sửa dạy. Ngài đối xử với anh em như với những người con. Thật vậy, có đứa con nào mà người cha không sửa dạy? Nếu anh em không được sửa dạy như tất cả mọi người, thì khi đó anh em là con ngoại hôn, chứ không phải là con chính thức. Vả lại, chúng ta có cha trần thế sửa dạy mà chúng ta vẫn tôn kính, thì chúng ta lại càng phải tùng phục Cha trên trời để được sống. Cha trần thế sửa dạy chúng ta trong một thời gian ngắn, và theo sở thích của mình; còn Thiên Chúa sửa dạy là vì lợi ích của chúng ta, để chúng ta được thông phần vào sự thánh thiện của Ngài” (Dt 12:6-10).
 
Sự thánh hóa của chúng ta không là sự đạt được cá nhân: “Người đã cứu độ và kêu gọi chúng ta vào dân thánh của Người, không phải vì công kia việc nọ chúng ta đã làm, nhưng là do kế hoạch và ân sủng của Người. Ân sủng đó, Người đã ban cho chúng ta từ muôn thuở trong Đức Kitô Giêsu” (2 Tm 1:9). Đó là trách nhiệm của chúng ta, phải “tự thánh hóa” chính mình (x. 1 Pr 1:15; 2 Pr 3:11). Nếu chúng ta kết hiệp mật thiết với Ngài, chúng ta phải cố gắng xa tránh tội lỗi. Chúa Giêsu nói: “Phúc thay ai có tâm hồn trong sạch, vì họ sẽ được nhìn thấy Thiên Chúa” (Mt 5:8).
 
8. Không sống thánh thiện trên thế gian, chúng ta sẽ không bao giờ được hưởng vinh phúc trên Thiên Đàng: “Anh em phải cố ăn ở hoà thuận với mọi người, phải gắng trở nên thánh thiện; vì không có sự thánh thiện thì không ai sẽ được thấy Chúa (Dt 12:14). “Hỡi anh em là những người con bé nhỏ, anh em hãy ở lại trong Ngài, để khi Người xuất hiện, chúng ta được mạnh dạn, chứ không bị xấu hổ, vì phải xa cách Ngài trong ngày Ngài quang lâm” (1 Ga 2:28). Sự biến đổi sẽ xảy ra khi Đức Kitô trở lại, và thân xác chúng ta sẽ được vinh hiển: “Chúng ta biết rằng khi Ngài xuất hiện, chúng ta sẽ nên giống như Ngài” (1 Ga 3:3; Pl 3:20-21; 1 Cr 15:52-54). Chúng ta sẽ có một thân xác vinh quang mới được tạo ra để sống trên Nước Trời. Vì Chúa Giêsu Kitô sẽ trở lại, chúng ta nên giữ cho thân xác mình tinh tuyền.
 
TRẦM THIÊN THU (chuyển ngữ từ Jesus.org)

SỐNG ĐỨC TIN CÔNG GIÁO – KHÓ HAY DỄ?
  
Vụng chèo, khéo chống. Người ta có nhiều lý do để tự biện hộ. “Tôi nên đi nhà thờ thường xuyên hơn, nhưng tôi không cần sống đức tin”. “Tôi đi xưng tội, nhưng điều đó không tác dụng đối với tôi. Tôi chỉ xưng đi xưng lại những tội tương tự. Vậy là sao?”. “Chẳng ai có thể giữ được các luật!”. “Tôi bỏ tôn giáo đó với các nghi thức và quy luật của loài người để sống riêng với Chúa Giêsu”. Bạn đã có những lúc ý nghĩ như vậy chưa?
 
Tôi lớn lên trong đức tin Công giáo vài chục năm rồi. Trong thời gian đó, tôi nghe nói nhiều lý do khiến người Công giáo hâm hẩm, lãnh đạm, thờ ơ, xa rời Công giáo, thậm chí là bỏ đạo Công giáo. Họ hoàn toàn tin rằng đức tin Công giáo đòi hỏi quá nhiều và độc đoán. Việc thực hành đức tin Công giáo đã trở nên gánh nặng với nhiều luật lệ phải theo, y như mê cung khiến mất tự do và và niềm vui, đại khái họ nói như vậy. Dĩ nhiên, điều này ngụ ý rằng tất cả chúng ta cố gắng theo mê cung nhân tạo chỉ là trò bịp bợm (hocus pocus), ngu xuẩn, nhẹ dạ cả tin, thậm chí còn tệ hại, và bị bóp méo.
 
Tôi có thể đánh giá những cách hiểu sai lệch này, vì đức tin Công giáo đòi hỏi nhiều ở chúng ta, và khi chúng ta không chọn cách cố gắng hết sức mình, chúng ta có thể để lại cái vị nhạt nhẽo ở những người chúng ta gặp. Như vậy, chúng ta giúp tạo ra sự dửng dưng hoặc vỡ mộng. Nhưng nếu đức tin Công giáo khó hiểu với các luật độc đoán không có thật hoặc vô ích, tại sao Giáo hội không rơi vào tình trạng mục nát và thối rữa như Đế quốc Rôma, Liên bang Soviet, Cộng sản Ba Lan, Cộng sản Đông Đức, Công ty Thương mại Đông Ấn, Oakland Raiders (đội bóng chuyên nghiệp của Mỹ),…? Tại sao Giáo hội không suy sụp như Luther, Calvin, Karl Marx và nhiều dạng khác được tiên báo? Rõ ràng, Giáo hội không hoạt động theo tiêu chuẩn của thế gian.
 
Một trong các thế mạnh của Giáo lý Baltimore: Đó là công việc kỳ lạ của cách thể hiện sự phong phú của đức tin Công giáo trong dạng đơn giản là kết hợp sự ghi nhớ với câu hỏi và trả lời. Thế mạnh này cũng là thế yếu. Quá nhiều người Công giáo bị ấn tượng rằng đạo Công giáo chỉ gồm các luật lệ và nhiệm vụ. Đâu là niều vui của sự tự do làm con cái Chúa? Tôi nghĩ rằng Giáo lý Baltimore cũ có nội dung hay hơn những gì tôi nhận được khi lớn lên trong thập niên 1970 và 1980, nhưng có vẻ thiếu sự ngụy biện và phụ thuộc vào sự ghi nhớ. Giáo lý đưa ra ấn tượng rằng đời sống Công giáo giảm thiểu còn danh sách những điều “nên làm” và “không nên làm”. Ghép đôi điều này với sự nhục dục, có vẻ như khi cố gắng tuân thủ các luật lệ, chúng ta chỉ tạo ra để sa ngã. Chúa Giêsu không đến để giải thoát chúng ta khỏi sự giả hình đối với tôn giáo sao?
 
Với cách nhìn này, Công giáo có vẻ là mẫu biến hóa ngược với cách phản ứng của rất nhiều người. Đây là loại Công giáo có thể ấp ủ cuộc ra đi của những người đã từng là người Công giáo mà nay bỏ theo các giáo phái khác. Đây là loại công giáo tạo ra cách phóng khoáng hơn để tìm cách làm chúng ta thoát khỏi luật lệ bằng cách bỏ luật. Cách này có thể khiến người ta xa rời những người Công giáo tìm kiếm niềm vui trong mọi cách theo đưởi tội lỗi.
 
Còn Phúc Âm Công giáo? Đơn giản thôi, sự thật là Đức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, giải thoát chúng ta khỏi sự kiềm chế của sự dữ và sự chết, nuôi dưỡng chúng ta trong Đại Gia Đình Thánh của Ngài, để chúng ta có thể sống với tư cách là con cái Thiên Chúa! Kết quả của sự chọn lựa này là chúng ta có cuộc sống viên mãn, vui mừng, hạnh phúc, cân bằng, và bình an. Đó là sự chọn lựa của chúng ta. Và đây là nơi xuất hiện những rắc rối! Những trái tim yếu đuối không thể chiến thắng để nhận được phần thưởng hợp lý. Nếu chúng ta đến gần đức tin của chúng ta khi tuân giữ luật lệ mà không sống thân mật với Đức Giêsu Kitô, mọi lời chỉ trích đều đúng.
 
Khi sống trong tình yêu của Chúa Giêsu, chúng ta khám phá các giáo huấn của Giáo hội trong ánh sáng mới: Ánh sáng được thiết kế để bảo vệ tình yêu – tặng phẩm quý giá của Đức Kitô tuôn đổ vào tâm hồn chúng ta. Khi chúng ta cố gắng yêu mến Thiên Chúa bằng cả tấm lòng, trí khôn, sức mạnh, linh hồn, và yêu thương tha nhân như chính mình, chắc chắn chúng ta phải thể hiện qua hành động. Khi chúng ta phạm tội, chúng ta làm xói mòn – thậm chí là hủy hoại – tình yêu này. Mục đích các giáo huấn của Giáo hội là làm sáng tỏ (từ hơn 2000 năm sống và phản ánh tình yêu của Thiên Chúa) những gì phải làm và những gì nên tránh để bảo vệ Tình Yêu Thiên Chúa.
 
Hãy dùng hôn nhân làm ví dụ. Với tình yêu hôn nhân, người ta có những nhiệm vụ và bổn phận – một số nghiêm trọng hơn, một số có thể không quá nghiêm trọng. Nếu chúng ta liệt kê những hành động riêng, chúng ta sẽ có một danh sách dài. Đó là những trách nhiệm chúng ta phải làm nếu chúng ta muốn duy trì và phát triển tình yêu. Khi tình yêu nhạt phai, nhiệm vụ trở thành nặng nề trong hôn nhân.
 
Trong mối quan hệ với Chúa Giêsu cũng vậy. Nếu tình yêu của bạn suy yếu, các giáo huấn của Giáo hội cũng trở nên khó thực hiện đối với bạn. Như vậy, vấn đề không là việc giữ luật, mà là nhận thấy luật lệ không độc đoán. Hơn nữa, đó là cách sống và trưởng thành theo luật yêu thương.
 
Để tránh cách sống hạn chế và kém vui đối với người Công giáo, tôi muốn đưa ra vài điểm để áp dụng:
 
1. HÃY RƯỚC LỄ THƯỜNG XUYÊN KHI CÓ THỂ – Đây chính là tình yêu Thiên Chúa tuôn đổ vào các linh hồn được Chúa Giêsu hứa. Lạ lùng hơn, đó chính là Chúa Giêsu, với Thân thể, Máu, Linh hồn, Nhân tính và Thần tính của Ngài, được trao ban cho chúng ta cách nhiệm mầu dưới hình bánh và rượu.
 
2. HÃY ĐÓN NHẬN NGÀI TRONG TÌNH TRẠNG ÂN SỦNG – Điều này nghĩa là xưng tội hàng tháng, hoặc bất cứ lúc nào có tội trọng. Bí tích Hòa giải không chỉ là dưỡng chất cho linh hồn mà còn tăng lực cho cơ thể. Chúng ta phải ở trong tình trong có thể tiếp nhận dưỡng chất của Chúa để được lợi ích từ hồng ân thương xót của Thiên Chúa.
 
3. SUY NIỆM HẰNG NGÀY – Hãy đọc Kinh Thánh, nhất là Phúc Âm, chọn một câu hoặc một đoạn, xem điều gì “đánh động” bạn nhất. Rồi suy niệm để lắng nghe tiếng Chúa. Hãy cố gắng loại bỏ những gì làm bạn chia trí, lo ra. Cách cầu nguyện bằng Kinh Thánh đã được Thánh nữ Tiến sĩ Teresa Avila khuyến khích trong cộng đoàn tu của mình. Tôi đã áp dụng và thấy rất hữu ích.
 
4. QUYẾT ĐỊNH SỐNG – Khi đọc Kinh Thánh và suy niệm được khoảng 15 hoặc 30 phút, hãy có quyết định sống. Quyết định của chúng ta là lời hứa với Thiên Chúa, đáp lại hồng ân Ngài đã ban bằng cách cố gắng loại bỏ một tật xấu nào đó. Có thể giữ một quyết định cho cả ngày, hoặc có thể thay đổi, tùy Chúa Thánh Thần tác động nơi bạn.
 
Lưu ý: Cách tốt nhất để loại bỏ tính hư nết xấu là tập các nhân đức nào đối lập với tính xấu đó. Khi chúng ta phát triển về đường nhân đức, việc thực hiện điều tốt đối với chúng ta sẽ dễ dàng hơn, vui mừng hơn, sẵn sàng và mau mắn hơn. Như vậy, việc triệt tiêu khuynh hướng xấu được thay thế bằng hành động tốt.
 
5. HÃY XÉT MÌNH HẰNG NGÀY – Lúc cuối ngày, hãy xét mình xem bạn đã sống một ngày thế nào đối với quyết định của mình. Hãy tạ ơn Chúa về các ơn lành, các thử thách và các lợi ích trong ngày. Hãy xin lỗi Chúa về những điều xúc phạm Ngài vì đã không giữ vững quyết định của mình nếu lỡ điều đó đã xảy ra, và hứa cố gắng hơn vào ngày mai.
 
Tôi đố ai thuộc bất cứ phạm trù nào trên đây mà có thể chân thành và kiên nhẫn thực hiện trong một tháng. Nói dễ, chứ làm không dễ đâu. Tôi cược với bạn rằng sau một tháng mà quan điểm về Giáo hội của bạn có thể thay đổi!
 
VIỄN ĐÔNG (chuyển ngữ từ PrayerAndPerspective.com)

TÌM KIẾM
 
Chúa Giêsu nhắc nhở chúng ta “đừng lo lắng về ngày mai”, mà hãy tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Và Ngài đưa ra một mệnh lệnh, đồng thời cũng là lời hứa: “Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, còn tất cả những thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Mt 6:33). Thế nhưng con người còn trần tục, bởi vì thân xác nặng nề lắm!
 
Đời người là quãng đường vừa dài vừa ngắn, với bao trăn trở khôn nguôi, cứ miệt mài đi trong thời gian để kiếm tìm điều mình khát vọng. Tìm. Tìm hoài. Tìm mãi. Và chợt một chiều thấy tóc trắng như vôi. Bừng giấc đời. Con người bỗng thấy mình chưa tìm được gì – ngay cả chính mình.
 
Chiều. Quán café vắng khách. Tôi thu mình để nghe tiếng mưa tí tách như thầm trách. Một cơn mưa bất chợt. Cô chủ quán để rơi nụ cười xinh xắn bên tôi khi cô nhẹ nhàng đặt tách café đen trên bàn. Từng giọt buồn đặc quánh chầm chậm nhỏ xuống. Vô tình đúng lúc ca sĩ Khánh Ly “bước đi” chầm chậm trong giai điệu êm đềm…
 
Bao nhiêu năm rồi còn mãi ra đi
Đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt
Trên hai vai ta đôi vầng Nhật Nguyệt
Dọi suốt trăm năm một cõi đi về
 
Thì ra có người đã mang tâm trạng mênh mang đó – cố NS Trịnh Công Sơn, trong “Một Cõi Đi Về”. Tôi đã bao năm sống lưu lạc theo bước chân phù lãng nhân. Và, hình như rất vô tình, tôi không biết từ bao giờ và vì sao đã vương nghiệp dĩ Âm Nhạc – Thi Ca. Coi đó như cõi ngu-lạc-trường riêng mình. Phải chăng vì tôi mê Thơ Nhạc quá mà hóa thành vừa “khô” vừa “lạnh” theo cách nhìn của người khác? Hình như tôi chợt nhận diện chính mình!
 
Ngày tháng cứ trôi qua, trôi đi mãi một cách vô tình. Tôi cứ đi, đi mà chẳng biết mình đi đâu! Tìm gì giữa dòng đời xôn xao xuôi ngược? Tìm hoài cũng chỉ thấy cô đơn và bâng khuâng ngay giữa lòng phố thị nhộn nhịp. Vừa động vừa tĩnh. Tôi như con ruồi sa lưới nhện, giãy giụa mãi chỉ thêm rối rắm. Ai cũng soi chung đôi vầng Nhật Nguyệt để khả dĩ tìm được cho  mình một lối riêng, rất riêng, ngay trong cái chung. Thế mà tôi vẫn chưa thể tìm thấy cho mình “một cõi đi về” giữa cuộc đời này! Một ngày như mọi ngày, bình thường mà nhiêu khê, tưởng lặng mà rất động, miên man sóng cứ xô bờ tôi...
 
Viên-cuội-tôi lăn mòn trên bao con dốc đời, vẫn thấy cỏ dại đung đưa trong gió, vẫn nghe côn trùng kêu da diết,... Tôi như con dế trũi rung cánh ưu phiền. Và tôi vẫn “lăn” tiếp, loanh quanh bên dọc đường gió bụi với bao trăn trở khôn nguôi, nhất là những đêm về đối diện với chính mình. Rời rã vì mệt mỏi nhưng không thể thúc thủ, dù hoan cảnh khắc nghiệt. Là con người, vốn chỉ là “cây sậy có lý trí” (Pascal), không thể không có những phút xao lòng, yếu đuối, nao núng, hoang mang,...
 
Bao năm rồi nhỉ? Tôi hóa thành khó hiểu và càng trầm lặng hơn đến nỗi khiến nhiều người “khó chịu”. Tôi biết mà không thể trần tình “nỗi oan Thị Kính”. Tôi thấy tâm hồn mình yếu đuối trong một thể xác đang mục nát theo thời gian. Chùn chân không muốn bước nhưng vẫn phải tiếp tục đi, đi nữa, đi cho đến khi hóa thân làm cát bụi. Viên đá cuội nằm chết lẻ loi bên vệ đường trần gian mà chưa nguôi trăn trở. Và như vậy, cũng lại rất ngẫu nhiên, tôi vẫn tiếp tục loanh quanh bước dò tìm, tìm mãi, tìm chính mình!
 
Âm nhạc của NS họ Trịnh mang nhiều triết-lý-sống, rất gần gũi với tôi, cũng mang những nỗi trăn trở không nguôi của thân phận con người nhỏ bé và hữu hạn, trong khi tình yêu lại quá vĩ đại và bao la.
 
Chiều lên cao, gần chạm vào đêm. Tại một góc quán, đôi tình nhân ngồi nép sát nhau cười rúc rích như giai điệu hạnh phúc, lảnh lót, trong veo như tiếng thủy tinh. Ca khúc Một Cõi Đi Về đã dứt mà điều gì đó còn ray rứt, chưa dứt hẳn!
 
Cõi lòng tôi đắm trong cõi trầm tư, bâng khuâng, mênh mang và khó tả. Tôi lại tiếp tục hành trình cuộc đời, và vẫn miệt mài đi tìm, tìm chính mình, tìm cái gì đó trong nhạc và trong thơ…
 
Nhưng có điều quan yếu nhất mà tôi xác định là tôi đang tìm Thiên Chúa, tìm Đức Kitô, tìm Ơn Cứu Độ, vì chỉ có Ngài là Khởi Đầu và là Cùng Đích của tôi (x. Kh 1:17-18). Tôi không muốn “hâm hẩm, chẳng nóng chẳng lạnh, vì tôi sợ Chúa sẽ mửa tôi ra khỏi miệng Ngài” (x. Kh 3:16). Xin thương lắng nghe: “Lạy Chúa, xin thương xót con vì con là kẻ có tội” (Lc 18:9-14).
 
Tìm kiếm Nước Trời phải là ưu tiên số một, và phải nỗ lực không ngừng, phấn đấu suốt đời. Chắc chắn phải như vậy. Nhưng làm sao có thể đạt nược “viên ngọc” Nước Trời? Thánh Tiến sĩ Lm Thomas Aquino (Tomás de Aquino, Tommaso d’Aquino, Thomas d’Aquin, 1225-1274, tác giả bộ Tổng Luận Thần Học) cho biết: “Có BA điều cần để con người được cứu độ: biết mình TIN gì, biết mình MUỐN gì, và biết mình LÀM gì”.
 
TRẦM THIÊN THU
 Trở về
Các bài viết khác:
THÁNH THỂ và GIA ĐÌNH (07/07 04:01:06 AM)